Thơ Ngành Y
ngành y học dự phòng

Hải Thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác từng nói: “Không có nghề nào nhân đạo bằng nghề cứu người, không có nghề nào vô nhân đạo bằng nghề y thiếu đạo đức”. Đây được xem là điều cốt lõi trong đạo đức nghề y, bởi nghề y đặc biệt hơn rất nhiều so với những nghề khác, là nghề cứu người. Sinh mệnh con người thật quý giá biết bao, cứu một mạng người còn hơn cả xây bảy tòa tháp. Cho nên, là một người thầy thuốc chân chính, ngoài cái tầm còn phải có cái tâm!

Ngày nay, các y bác sỹ ở nước ta vẫn chưa có thu nhập xứng đáng với công sức bỏ ra, nhưng họ vẫn hàng ngày cố gắng cùng bệnh nhân chiến đấu với bệnh tật, cứu được bao người, điều đó thật đáng quý. Nhân đây, Blog Chùm Thơ xin gửi tới quý vị và các bạn 25 bài thơ về ngành y, về nghề thầy thuốc như một lời tri ân tới các y bác sĩ trên khắp mọi miền đất nước.

 

1, Lặng Thầm Ngành Y

Biết viết gì về hai bảy tháng hai
Khi bao ngày qua ai cũng nghĩ về Vũ Hán!
Khi người dân đang sống trong hoạn nạn,
Trung Quốc hay ta đều chung dòng máu con người.

Biết viết gì, bao bác sĩ như Li,
Bất chấp hiểm nguy vì con đường phía trước.
Như bác sĩ Hoa chưa kịp về cưới vợ,
Vì nhân dân, chẳng giữ được thân mình.

Em thấy gì, khi mỗi sáng nghe tin
Cán bộ ngành y biết bao người nhiễm bệnh
Bao chiếc áo tinh khôi ngã xuống từ tâm dịch
Cho quê hương, cho đồng loại chữ “sinh”!

Giữa những ngày đất nước bạn, nước mình
Ai cũng hoang mang, bất an và phòng tránh
Chỉ anh em ta vẫn tuyến đầu mặt trận
Không ngại hiểm nguy để đất nước an bình.

Biết viết gì khi mỗi sáng bình minh
Khi con gà gáy vang, chim cất cao tiếng hót…
Người người đón sớm mai sau một đêm ngon giấc
Ai biết chúng mình đã thức tự đầu hôm!

Sau một ngày dài dù đi những nơi đâu
Ai cũng hân hoan trở về bên mái ấm
Anh vẫn ở đây cùng biết bao sự sống
Để trong đêm em thao thức, con chờ…

Ôi, những ngày dài thật quá đỗi gian lao
Nhưng cũng không thiếu vinh quang và hạnh phúc
Anh không biết bao nhiêu là nước mắt,
Cùng tiếng cười vang,
Khi bạn bè anh giữ được bệnh nhân trước lưỡi hái của tử thần.

Em ở nhà chịu khó thay anh,
Chăm sóc mẹ cha, dưỡng nuôi bầy trẻ
Dẫu biết để em tủi thân trong những đêm đơn lẻ,
Vò võ một mình khi bè bạn có đôi.

Anh vẫn tin rằng sẽ sớm, rất sớm thôi
Đại dịch sẽ qua đi, mọi người vui sum họp
Bởi khó đến đâu cũng không thắng được
Với tình thương và lòng nhân ái của con người.

Kiếp trăm năm dù nhân thế buồn vui
Tử sinh kia chỉ thoảng như giấc mộng
Chọn chốn phồn hoa hay dấn thân vì sự sống
Chỉ khác nhau bởi một thoáng nghĩ suy.

Có một ngày để tưởng nhớ ngành y
Những con người chỉ thầm lặng hy sinh cho nhà nhà hạnh phúc.
Dẫu đá bia chưa từng có lúc
Tạc tượng cho bạn bè tôi,…
Nhưng đã khắc sâu trong lòng của muôn người!

(Bác sĩ Lê Hoàng Tú – Bệnh viện Đa khoa Hà Đông (sưu tầm))

2, Đời Áo Trắng

Mộng áo trắng một đời bác sĩ
Thành lương y hoan hỉ cứu người
Ai lo chăm học một thời
Ngày nay gắn bó một trời nhà thương

Đem sự học ngày thường cứu chữa
Bệnh nan y lần lữa phục hồi
Niềm vui hạnh phúc đứng ngồi
Khoan thai từng bước trau dồi ngày đêm

Cũng có lúc êm đềm sao được
Có những ca từ khước thuốc men
Đành lòng tay bó mi hoen
Bệnh nhân nhắm mắt cài then cuộc đời…

Chỉ an ủi mệnh trời đã định
Mình hết lòng chuẩn chỉnh ra toa
Quyết tâm không chữa qua loa
Yêu nghề là chính không ngoa tay nghề

Đời thầy thuốc nguyện thề tim hứa
Cứu bệnh nhân chan chứa lòng thành
Chỉ mong như áng mây xanh
Mọi người sức khỏe an lành niềm vui…
(Nguyễn Ngọc René)

3, Nghề Thầy Thuốc

Ạnh ơi hãy hiểu cho em
Đã làm thầy thuốc nhiều đêm vắng nhà
Gần mà lại cứ phải xa
Để anh nhung nhớ vào ra đợi chờ
Bệnh nhân lúc tỉnh khi mơ
Nên em thức trắng mệt phờ phạc đêm
Nghe từng nhịp đập trái tim
Đếm từng giọt nước nổi chìm tử sinh
Lương y từ mẫu hết mình
Em thương con với nhớ anh từng giờ
Biết rằng con đợi chồng chờ
Bệnh nhân từng phút cậy nhờ nghề em
(LG)

4, Người Chiến Sỹ Mặc Blue Trắng!

Anh muốn viết những tiếng lòng thật nhất
Dành riêng em cô gái mặc blu
Anh muốn tặng những vần thơ đẹp nhất
Cho riêng em cô gái nhân từ!

Em xứng đáng với những lời Bác dặn
Rằng ” Lương y phải như từ mẫu” đó em
Luôn niềm nở nụ cười đón tiếp
Biết đau cùng người bệnh, lạ mà quen!

Dẫu cuộc đời còn đó những bon chen
Trước cám dỗ mấy ai mà hoàn hảo
Khi đồng lương chưa kịp chiều cơm áo
Thì va vấp là lẽ thường vì em chẳng phải thánh nhân.

Nghề của em là cứu chữa nhân dân
Với người bệnh không phân chia thiện ác
Không kể giàu nghèo hèn sang thứ bậc
Giữ trọn lời thề Hybocrat trung trinh.

Ca trực hằng đêm thon thót với chính mình
Người nhà bệnh nhân thình thình đập cửa
Rất nhiều người cảm thông chia lửa
Nhưng cũng không ít người ứng xử thiếu văn minh…

Em vân vững tâm trọn vẹn chữ tình
Thăm khám ân cần dặn dò chu đáo
Ra y lệnh đặt lương tâm trên khoa giáo
Và không ít đồng nghiệp em phải oan khuất ngâm ngùi!

Xuân đang về rạo rực muôn nơi
Nghề thầy thuốc đang từng ngày đổi mới
Câu thơ của anh chắc còn nhiều nông nỗi
Em đừng buồn, hãy tin ở ngày mai!

Thơ: Phan Thúc Định

5, Tâm Sự Với Thầy Thuốc

Giữ vững niềm tin chớ vấn vương
Đề cao y đức hãy khiêm nhường
Xua tan tiếng xấu trong tâm tưởng
Chứng tỏ lòng ngay trước mật đường
Nghiệp sáng hồng chuyên do tu dưỡng
Mẹ hiền thánh thiện bởi tình thương
Vì dân tận tụy – niềm vui sướng
Đời mãi tôn “thầy” tỏa ngát hương.
(Tú Bánh Chè)

6, Tặng Em Cô Gái Ngành Y

Em là cô gái ngành y
Miệt mài trăn trở, nghĩ suy bao điều
Làm sao cứu giúp thật nhiều
Bớt đi bệnh tật, biệt ly đau buồn…
Không ngừng học hỏi luôn luôn
Nâng cao nghiệp vụ chuyên môn, chuyên cần
Luôn sống vì nghĩa, vì dân
Niềm đau bỏ bớt, muôn phần đẹp tươi
Như bông hoa nở giữa đời
Dịu dàng em đến với người bệnh đau
Bàn tay như một phép màu
Mổ, tiêm… Xoa dịu nỗi đau tinh thần
Thương người như thể thương thân
Sớm khuya giường bệnh ân cần hỏi han
Bà tiên đem sự dịu dàng
Xóa tan đi cả trăm ngàn nỗi đau
Trong em khắc ghi mãi câu :
Mẹ hiền – Thầy thuốc, làm giàu nghĩa nhân.

(Thơ: Nguyễn Thị khánh Hà)

7, Đời Áo Trắng

Mộng áo trắng một đời bác sĩ
Thành lương y hoan hỉ cứu người
Ai lo chăm học một thời
Ngày nay gắn bó một trời nhà thương

Đem sự học ngày thường cứu chữa
Bệnh nan y lần lữa phục hồi
Niềm vui hạnh phúc đứng ngồi
Khoan thai từng bước trau dồi ngày đêm

Cũng có lúc êm đềm sao được
Có những ca từ khước thuốc men
Đành lòng tay bó mi hoen
Bệnh nhân nhắm mắt cài then cuộc đời…

Chỉ an ủi mệnh trời đã định
Mình hết lòng chuẩn chỉnh ra toa
Quyết tâm không chữa qua loa
Yêu nghề là chính không ngoa tay nghề

Đời thầy thuốc nguyện thề tim hứa
Cứu bệnh nhân chan chứa lòng thành
Chỉ mong như áng mây xanh
Mọi người sức khỏe an lành niềm vui…
(Nguyễn Ngọc René)

8, Thày Thuốc Việt Nam

Những người trong ngành Y – Dược
Tôi thấy rõ là thân quen
Mỗi khi thầm nhắc đến tên
Trong lòng bồi hồi xao xuyến .

Đó là những người dâng hiến
Tận tâm, tận lực cho Ngành
Tham gia từ lúc tuổi xanh
Mải mê cuối đời chưa nghỉ.

Tôi vẫn luôn thầm suy nghĩ
Họ là những người trước tiên
Gương mẫu : Thày thuốc – Mẹ hiền
Cứu chữa, chăm sóc người bệnh.

Người ta thường hay choáng chếnh
Khi biết mắc bệnh nan y
Tâm lý thay đổi nhiều khi
Làm khó Thày thuốc Bệnh viện.

Nhưng có máy móc tân tiến
Bác sỹ trách nhiệm nâng cao
Tình thương nhân ái góp vào
Nâng đỡ bệnh nhân hy vọng.

Tất cả tạo nên nền móng
Xây dựng Bệnh viện vì dân
Ý kiến mọi người xa gần
Luôn coi ngành Y là nhất .

Bằng những câu thơ chân chất
Xin được bày tỏ lòng tôi
TRI ÂN công lao những người
Làm việc trong Ngành Y – Dược .

(Thơ: Trần Duy Hạnh)

9, Bông Hoa Của Cuộc Đời

Như bông hoa nở giữa đời
Nhẹ nhàng em đến với người ốm đau
Có cần phép thuật chi đâu
Nàng tiên áo trắng bay vào cõi nhân…
Thương người chẳng quản gian nan
Sớm, khuya giường bệnh ân cần hỏi han
Bàn tay rất đỗi dịu dàng
Em mang đi cả trăm ngàn âu lo
Bước ra – để lại dặn dò
Bước vào – xóa nỗi buồn xo cho người
Ơi bông hoa của cuộc đời!
“Lương y từ mẫu” như lời Người răn…
Dẫu còn vất vả khó khăn
Không làm phai ánh trăng ngần trong em
Trăm năm sen vẫn là sen
Tấm lòng thầy thuốc – mẹ hiền, tỏa hương…
(Người lính)

10, Mẹ & Tôi

Bức ảnh quí đi vào lịch sử
Của những người còn sống hôm nay
Thanh Hoá đó! Nơi chuyến tàu cập bến
Đón đoàn người là những chiến sỹ ngành Y

Mẹ và tôi cũng trưởng thành từ nơi ấy….
Thấm đẫm tình người ,trọn nghĩa thủy chung
Cổng Bệnh viện nơi ghi lời thề nguyện
Của triệu tấm lòng tập kết miền Nam

Dẫu thời gian có phai nhoà trong ký ức
Những bậc thềm xưa vẫn còn nóng rực ….
Khí chất anh hùng ngạo nghễ đất phương Nam
Bỗng tất cả trở thành thiên thần áo trắng…

Tặng lại cho đời một thế hệ giỏi giang
60 năm chắt chiu trọn đời người
Công cha mẹ tạc hình hài con vững bước
Quá khứ thời gian không chảy nguợc

Dáng đứng hôm nay – một thế hệ oai hùng
Hào sảng ấy ! nơi đất Thanh hội tụ
Lưu giữ ngàn đời tuổi ấu thơ….

(Thơ: NS Lâm Bình)

11, Nụ Cười Lương Y

Ngàn xưa công đức lương y
Mấy ai quên lãng, so bì được đâu
Tâm y như có phép màu
Chăm lo người bệnh quí nhau muôn vàn
Chăm sóc sức khỏe nhân gian
Hết tâm vì bệnh chẳng màng công danh
Luôn luôn giữ mãi tâm lành
Danh Y thời trước sản sanh như là
Lãn Ông, Tuệ Tĩnh, Hoa Đà
Thần y xuất thế vậy mà không kiêu
Ngày nay kinh tế đa chiều
Những tâm y đức vẫn nhiều lắm thay
Bờ- lu áo trắng ngày ngày
Quên thân vì bệnh, không hay thân mình
Bác Tùng, Bác Bách, bình sinh
Cùng bao Bác khác quên mình vì dân.
Tiếng thơm vang khắp xa gần
Hy sinh vì bệnh chẳng cần xa hoa
Hàng ngàn bác sỹ nước ta
Âm thầm lặng lẽ nay đà hiến thân
Chăm lo sức khỏe toàn dân
Giản dị, thanh bạch, bản thân đàng hoàng
Yêu thương, lời nói dịu dàng
Ân cần chăm sóc nhẹ nhàng như con
Bờ – lu tỏa sáng trời non
Tâm Y rạng rỡ, dân càng mến yêu
Lòng dân ấm áp tình người
Làm sao quên được nụ cười lương y.

(Tác giả: Nguyễn Văn Ngữ)

12, Thơ Gửi Những Cô Gái Ngành Y

Mẹ hỏi con sao lại chọn ngành Y
Khi mẹ biết những lần tiêm con còn khóc
Con mỉm cười dù không lời giải đáp
Chỉ biết rằng con yêu nó mẹ ơi

Ngày đầu tiên khi chập chững vào đời
Con sợ rằng mình vẫn còn gục ngã
Bước chân kia sẽ có nhiều gian khó
Nhưng nụ cười mãi soi sáng cho con

Suốt đêm khuya khi con trực bên bàn
Nhìn bệnh nhân giữa hai bờ sống – chết
Con chắc chắn mình không hề hối hận
Chọn nghề giúp người khi sự sống mong manh

Con biết mẹ nhiều đêm trăn trở
Làm bác sĩ khó lắm con ơi
Con gái mẹ lại dại khờ bé bỏng
Niềm tin con mang đủ gánh trọn vai gầy?

Nhưng mẹ ơi, tin con một lần nhé
Niềm đam mê con sẽ mãi không rời
Bàn tay con và trái tim bé bỏng
Sẽ làm nên điều có ích cho đời!
(Chưa rõ tác giả)

13, Ca Phẫu Thuật Thành Công

Ca phẫu thuật vừa xong
Anh ngồi bệt xuống sàn
Mắt nhắm lịm mơ màng
Trong giấc say mệt mỏi

Bệnh nhân vượt qua khỏi
Cơn nguy biến chết người
Trong mơ anh mỉm cười
Qua một đêm thức trắng

Bình minh về dệt nắng
Lòng anh ngập niềm vui
Khi cứu được con người
Hồi sinh lại cuộc sống

Nghề Bác sĩ trân quý
Chữ TÂM đặt hàng đầu
Phải liêm khiết thanh cao
Vì bệnh nhân phục vụ.

Thơ: Trương Túy Anh

14, Thầm Lặng Ngành Y

Thầm lặng, hai tiếng ngành Y
Từ lúc vào học đến khi ra trường
Sáng bệnh viện, chiều giảng đường
Cùng những đêm trực, coi thường tuổi xuân

Thầm lặng, xin việc gian truân
Được khi lương lĩnh … muôn phần gian nan
Cuộc sống vẫn phải lo toan
“Miếng cơm manh áo” chu toàn sao đây !

Thầm lặng sống, thầm lặng xây
Ngành Y, hai tiếng từ đây gắn liền
Phải quên hai chữ “kim tiền”
Thầm lặng, vun đắp “mẹ hiền” ngành Y

Thầm lặng, trước những thị phi
Người đời “ban tặng” ngành Y mỗi ngày
Thầm lặng, chia sẻ đắng cay
Tai biến, sai sót … bị “quây” cả ngành

Thầm lặng, cả lúc rạng danh
Bao nhiêu công trạng, ngoài ngành biết chăng !
Thầm lặng, trước những khó khăn
Gồng mình, thầm lặng, mình oằn biết đâu !

Thầm lặng, trước những nỗi đau
Chăm sóc người bệnh khỏi mau, sớm lành
Thầm lặng, vun những mầm xanh
Cho cây xã hội thêm cành tốt tươi

Thầm lặng, khẽ mỉm miệng cười
Vẫn nghề cao quý, cuộc đời ngành Y …
(Nhâm Tuấn Anh)

15, Bác Sỹ Ơi!

Khi bệnh nhân đau gọi bác sĩ ơi!
Người nhà bệnh nhân còn lo lắng hơn thôi
Sự sống chết nằm trong tay bác sĩ
Trách nhiệm nặng nề với bác…bác ơi

Nào ai hiểu cho những điều có thật
Vào trường y phải học giỏi, điểm cao
Học trường y phải vất vả rất nhiều
Sáu năm đại học, thêm hai năm chuyên khoa nữa

Khi làm nghề dễ lây và truyền nhiễm
Đồng lương chưa cao còn phải trực đêm
Vất vả… phải vui,để bệnh nhân cười
Nếu không yêu nghề… sao làm được nhỉ?

Điều bình thường sao có người không hiểu…
Làm đau người cứu chữa cho mình
Ở đâu đó có cá nhân chưa hết sức mình
Ai sai… xin pháp luật hiển linh
Vì tôi bệnh đau… tôi cần bác sĩ…

(Thơ: Đinh Thị Hiển)

16, Thầy Thuốc

Tà áo trắng vẫn một màu trắng toát
Lời dịu dàng và ánh mắt dịu êm
Dáng đi vẫn nhẹ nhàng thanh thoát
Người bệnh nào cũng cảm thấy bình yên.

Khi đặt ống nghe lên trái tim người bệnh
Tim phập phù làm đau nhói tim ta
Tiếng của mạch như là mệnh lệnh
Khó khăn nào cũng tìm cách vượt qua!

Ta chưa phải giàu sang chi lắm
Còn bận lo toan lắm thứ việc nhà
Con đi học bao khoản tiền phải đóng
Bố mẹ nghèo vất vả ở quê xa.

Nhưng tất cả những gì tốt đẹp
Ta dành cho người bệnh hôm nay
Ai không biết có trời xanh kia biết
Khi trời xanh đang tỏa sáng đất này.

Vì lẽ đó mà ta không từ chối
Dù đêm khuya điện réo gọi đi liền
Vì người bệnh lòng ta không thoái thác
Cứu được người tâm linh bình yên.
(Lê Duy Phương)

17, Kết Luận Của Bác Sỹ Nhí

Trái tim em rộn ràng như trống gọi Trung Thu
Mắt em sáng như trăng Rằm soi nghiêng đồng lúa
Đôi chân em nhẩy múa
Đẹp như dáng điệu quê hương …

Mẹ cha tuy nghèo nhưng giầu nhất tình thương
Cho em ước mơ thành bác sĩ
Mai sau đi khắp thế gian cứu chữa căn bệnh thế kỷ
Lọc máu trái tim tinh chất một con người!

(Thơ: Phan Huy Hùng)

18, Áo Trắng Ngành Y

Đã bao lần em thao thức thâu đêm
Trăn trở nghĩ suy từng căn bệnh nặng
Có đầy vơi những chiến công thầm lặng
Có ngậm ngùi đau xót nghẹn con tim

Nhẫn nại, ân cần, đằm thắm là em
Nhẹ gót chân dõi theo từng hơi thở
Cho bình minh thêm niềm vui ấp ủ
Cho cuộc đời vơi bớt nỗi ưu tư.

Chiến công em nối tiếp suốt cuộc đời
Màu áo trắng với tấm lòng trong trắng
Vẫn âm thầm bao niềm vui thầm lặng
Bởi em – “Mẹ hiền” cao quý ngành y.
(Chưa rõ tác giả)

19, Tâm Tư Của Một Nữ Bác Sỹ

Đêm giao thừa em vô trực
Dẫu biết rằng anh rất cực vì con
Bệnh nhân đau đớn, gầy mòn
Em đâu thể bỏ châm ngôn của nghề

Lương Y _Từ mẫu em thề
Luyện rèn Y,ĐỨC chẳng hề được quên
Đêm đêm có lúc buồn tênh
Nhớ thương con nhỏ, gối mền đơn côi

Nhưng anh đã hiểu em rồi
Lấy vợ bác sĩ cô đơn chuyện thường
Em luôn sống ở nhà thương
Bệnh nhân đau nặng vấn vương em nhiều

Đêm dài cho đến sáng chiều
Luôn luôn túc trực bao điều hiểm nguy
Phòng bên mổ gấp tức thì
Chấn thương sọ não bởi vì giao thông

Bệnh kia nhịp thở rất nông
Bệnh này đột quỵ đề phòng ngưng tim
Có lúc Phòng đẻ lặng im
Chợt nghe tiếng khóc sơ sinh chào đời

Đôi mắt người mẹ sáng ngời
Hạnh phúc vượt cạn tuyệt vời làm sao
Niềm vui bác sĩ vỡ òa
Một ca đẻ khó, mẹ tròn con vuông

Anh ơi đừng có lo buồn
Trách nhiệm thầy thuốc em luôn hoàn thành
Vào nghề khi tóc còn xanh
Hôm nay tóc trắng hoa chanh xế chiều

Ngành Y buồn lắm, vui nhiều
Gian nan nghề nghiệp, vạn điều thị phi
Luyện rèn Y Đức nhớ ghi
Tận tâm cống hiến, còn gì đẹp hơn…?

Thơ: Trương Túy Anh

20, Trái Tim Người Thầy Thuốc

Trắng tinh màu áo của Thầy
Trái tim nhân hậu đêm ngày tỏa hương
Giúp người đi tiếp trên đường
Lương y – Từ Mẫu khiêm nhường hành trang

Lá tươi xanh, lá ngả vàng
Vượt qua bạo bệnh thênh thang cuộc đời
Trái tim ươm những nụ cười
Trái tim ngăn giọt lệ rơi não lòng

Trái tim bừng sắc hoa hồng
Trái tim Thầy thuốc mênh mông tình người…
(Chưa rõ tác giả)

21, Cháu Tập Làm Bác Sỹ

Cháu tập làm bác sĩ
Bắt ông làm bệnh nhân
Ông bảo bị đau chân
Cháu bèn đo nhiệt độ

Ông kêu bị đau cổ
Vậy hãy há miệng ra
Cất lên một tiếng à
Đúng rồi ông viêm họng

Cháu lấy thuốc ông uống
Sao lại gói smecta
Cháu bị nhầm rồi nha
Bác sĩ ơi! Bác sĩ!

Mai này vào trường y
Học hành thật chăm chỉ
Vì sức khỏe bao người
Ở trong tay cháu đấy.

(Thơ: Hồ Viết Bình)

22, Hành Khúc Người Điều Dưỡng

Điều dưỡng chăm sóc bệnh nhân
Nhớ lời Bác dạy ân cần sớm hôm
Xoá tan muôn vạn nỗi buồn
Niềm vui ánh mắt con đường tương lai

Bàn tay nắm lấy tay ai
Bàn tay xoa dịu hình hài đau thương!
Bệnh viện nào khác dưỡng đường
Người đi người đến vấn vương tình người

Áo trắng điều dưỡng rạng ngời
Chiếc cầu nhân ái lưu đời mai sau
Có người đã bạc mái đầu
Vẫn còn gắn bó thâm sâu với nghề

Bàn tay chăm sóc mọi bề
Để đưa người bệnh trở về an sinh!
Hành khúc điều dưỡng quang vinh
Đất nước hội nhập tự mình vươn lên

Dẫu cho sóng dập gió dồn
Chăm sóc người bệnh vững bền chuyên tay
Con đường điều dưỡng hôm nay
Rộn ràng sức sống tràn đầy niềm tin!
(Nguyễn Minh Quang)

23, Chúc Ngành Y!

Màu áo trắng blouse mãi nhớ,
Dáng ai người bác sĩ năm nào,
Trận chiến ác liệt làm sao,
Thương binh tràn ngập lối vào quân y!

Biên giới đang gian nguy chống giặc,
Quân và dân gắng sức lập công,
Bạn tôi trong số thương vong,
Đang cần lắm lắm máu hồng gửi trao!

Tôi buồn cũng chẳng sao giúp bạn,
Bởi máu tôi khác nhóm bạn rồi,
Thế rồi bác sĩ mỉm cười,
Tận tình trao máu cho người thương binh!

Nghĩa cử ấy chân tình biết mấy,
Tình quân dân khơi dậy niềm tin,
Tiếng súng vang khắp vùng biên,
Bảo vệ biên giới giữ yên nước nhà!

Dẫu năm tháng đã qua xa lắm,
40 năm khắc trọn niềm tin,
Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam,
CHÚC NGÀNH Y TẾ NGẬP TRÀN THÀNH CÔNG!

(Thơ: Hoàng Minh Tuấn)

24, Áo Em

Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam 27 tháng 2.

Áo trắng em mang “Thập tự” hồng
Nhiệt tâm, cao khiết đẹp như bông
Ngày đêm vất vả lo điều trị
Sớm tối tận tình dẫu bão dông
Cấp cứu mạng người qua đại nạn
Chăm lo sức khoẻ của muôn dân
Cuộc đời áo trắng thương người bệnh
Thầy thuốc như em giống Mẹ hiền.
(Xuân Miền)

25, Vinh Dự Người Thầy Thuốc

Đêm thèm ngủ nhưng không hề chợp mắt
Vì bệnh nhân luôn đau đớn kêu rên
Chuyện trực ca của bác sĩ hằng đêm
Đã gắn nghiệp vào cuộc đời thầy thuốc

Tình yêu nghề đã làm nên ngọn đuốc
Soi tim ta đến hạnh phúc mọi nhà
Duyên phận rồi ta đâu có kêu ca
Là bổn phận, là nghĩa tình đồng loại

Bác Hồ dạy phải có lòng nhân ái
“Như mẹ hiền” ta khắc cốt ghi tâm
Coi bệnh nhân như thể đấy – người thân
Luôn vui vẻ, tận tình và chu đáo…

Mặc xã hội ngoài kia đang huyên náo
Chuyện tiền nong, cơm áo hàng ngày
Nhưng tâm mình đâu cho phép đổi thay
Tính nhân bản từ văn minh hội tụ

Dẫu đời sống chưa thật là đầy đủ
Như phận bèo sẽ theo nước lên thôi
Nghề của ta – ta yêu quý – chọn rồi
Rất vinh dự được mang danh THẦY THUỐC!

Thơ: Nguyễn Đình Cường

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here