Thơ Tình Chia Tay

Xin gửi đến bạn đọc chùm thơ những bài thơ tình chia tay buồn cô đơn một mình. Hi vọng rằng nó sẽ phần nào giải tỏa được nỗi buồn khắc khoải của các bạn trong khoảng thời gian khó khăn khi chia tay, đó thực sự là một khoảng thời gian dài, nhưng bằng cách nào đó mà có lẽ không ai biết, những áng thơ tình chia tay buồn luôn biết cách để xóa dịu nỗi đau…

1, Nỗi Nhớ!

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa
Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ
Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh
Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ
Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?
Không hò hẹn cũng quên rồi xao động
Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại
Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong
Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,
Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió
Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy
Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,
Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Bản Tình Thơ Tháng 10!

Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
Em thuở ấy đi về quên dấu gót
Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?
Khói thuốc rớt gợi đôi niềm dư ảnh
Lòng chợt buồn như mới thoáng chia phôi

Tháng mười nay ghé về nhưng rất lạ
Không heo may cũng chẳng cúc rợp chiều
Em có thấy tháng mười xanh xao quá?
Có ngập ngừng nhớ kẻ đã từng yêu?
(Huỳnh Minh Nhật)

3, Một Giấc Mơ Say

Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày

Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa

Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…
(Huỳnh Minh Nhật)

4, Chờ Cánh Thiên Di

Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh
Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả
Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ
Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà

Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng
Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi
Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc
Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di

Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu
Bóng chiều loang in sương khói mịt mù
Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác
Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung

Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây
Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy
Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ
Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay…
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Anh Biết

Anh biết chứ, những gì sau ánh mắt
Là nỗi đau em cất giữ riêng mình
Ở trong tim còn đấy một bóng hình
Của người yêu, của mối tình xưa cũ

Anh biết chứ, bàn tay anh không đủ
Ôm chặt em hay níu giữ điều gì
Rất nhiều lần em đã cố giấu đi
Những tâm tư mỗi khi anh nhìn thấy

Anh biết chứ, nỗi buồn em che đậy
Khi bạn bè nhắc lại chuyện ngày xưa
Nụ hôn đầu e ấp dưới cơn mưa
Bên một ai đến giờ em vẫn nhớ

Anh biết chứ, tình yêu này tạm bợ
Tại đôi mình chẳng duyên nợ gì nhau
Hay tại em chưa quên được tình đầu
Mà ta phải mang niềm đau khôn xiết
(Huỳnh Minh Nhật)

6, Những Mùa Hạ Vắng

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?
Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,
Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,
Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn
Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em
Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm
Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối
Mùa hạ sang phượng cháy những con đường
Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,
Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!
Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt
– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…
(Huỳnh Minh Nhật)

7, Gió Đêm

Đêm nghe u uẩn lời gió khóc
Trong veo như tiếng cuộc tình đầu
Khói thuốc giăng mờ khuya cô tịch
Mơ hồ chân bước chẳng về đâu

Em biết gì không người yêu dấu
Phố cũ giờ đây đã khác nhiều
Người đi bỏ lại khung trời chết
Phố cũ bây giờ mãi hoang liêu

Gió ru hoài niệm nhẹ miên man
Biết phải làm sao lúc nắng tàn
Hay đợi gió đêm mang hương tóc
Tự cõi thơ nào khuất quan san

Hỡi ơi gió hỡi tình chứa chan
Sao trả về đây tiếng thở than
Dẫu là nụ cười trong tiếng nấc
Xin chớ vỡ tan một cung đàn!
(Huỳnh Minh Nhật)

8, Chờ Mưa

Em ngồi đợi cơn mưa mùa hạ
Góc quán quen nắng gắt trưa hè
Ký ức nào, cơn mưa rất lạ
Của một thời hai đứa chung che

Người thành phố thưa dần nắng cháy!
Gái cố đô đong đếm hạt sầu
Sông ngàn tuổi con sông còn chảy
Mây mười lăm bạc trắng mái đầu

Em tìm anh, dư tình thuở ấy
Anh nơi nào sao chẳng về đây
À đây rồi, cơn mưa đầu hạ
Mưa rì rào nghiêng ngả hàng cây

Ký ức cũ khô cằn bỏng rát
Ngột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôi
Nắng hanh khô hương tình cũ nát
Mưa không về, nắng mãi người ơi…
(Huỳnh Minh Nhật)

9, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?
Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ
Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ
Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang

Có ai về níu lại bước thời gian?
Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở
Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ
Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình

Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh
Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ
Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?
Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…

Men say khướt cho mùa thêm huyền hão
Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon
Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo
Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…
(Huỳnh Minh Nhật)

10, Chợt Nhớ Duyên Xưa

Tôi bỏ lại mùa vàng sau vai áo
Lá rơi nghiêng bên ánh mắt thẫn thờ
Tôi bỏ lại cái ngước đầu cao ngạo
Viết dư tình và nhung nhớ vào thơ

Con phố ấy cũng mấy mùa lá đổ
Khói buông giăng mờ tối một dung hài
Gió trải dài réo gọi mãi tên ai?
Phố trở mình xác xơ sầu mắt lá!

Chiều đi ngược với dòng người hối hả
Là tôi buồn, tôi bước với cô đơn
Phố ồn ào vẫn thế vẫn vui hơn
Từng bước chân khua đều trên bụi cát

Hoa ly biệt chiều cất hương nồng ngạt
Lòng người tàn héo rũ mớ thương đau
Bao nhớ thương còn đong đầy dào dạt
Người đi rồi, duyên xưa trở về đâu?
(Huỳnh Minh Nhật)

11, Chia Tay

Chia tay nhau tôi về theo gió bụi
Những con đường trở lại bỗng xa xôi
Còn chút nắng cuối ngày rơi hấp hối
Có bao giờ em biết nỗi đau tôi

Lời từ biệt phút cầm tay vội vã
Những ngại ngùng theo dòng máu chạy quanh
Nụ cười em sao bỗng dưng xa lạ
Theo bóng chiều lặng lẽ vụt qua nhanh

Thôi quay về trú ngụ với cô đơn
Ở một nơi thiên đường tôi chết đuối
Nỗi nhớ em ướt nhòa trong bóng tối
Ôi tình yêu xa tít phía mặt trời

Trong giấc mơ thao thức lúc nửa đêm
Nghe gió lộng bên kia ngoài khung cửa
Hương tóc em vướng đầy trên nhịp thở
Bàn tay tôi không khép được nỗi buồn
(Phạm Ngọc)

12, Chia Tay

Tiếng bước chân em về
Nặng nề trên phiến đá
Anh nghe lòng não nề
Bóng hình nghiêng trên lá

Ðiếu thuốc cháy lụi tàn
Khói cuốn mộng mơ tan
Phảng phất mùi cay đắng
Hắt hiu dưới đèn vàng

Chia tay nhau lần cuối
Lặng lẽ khúc ly tan
Cơn gió muà Ðông lạnh
Sầu uá bao lá vàng

Người mò kim đáy nước
Tìm dấu vết trong mưa
Ta đau loang chiều tím
Vời gió kiếm hương xưa

Hai chữ Tình yêu ngắn
Vết thương Tình yêu dài
Duyên kiếp thường ngang trái
Chua xót nỗi niềm ai ?
(Vũ Thiên)

13, Chia Tay Tháng Sáu

Đi lang thang trong chập choạng hoàng hôn
Chiều tháng sáu ta nói lời đưa tiễn
Người xa vắng tàu chưa về cập bến
Khoảng trời xanh bóng tối đã ngập tràn

Ta đi tìm từ một thuở hồng hoang
Tình sót lại của một ngày tháng sáu
Không còn gì ngoài bước chân lạc dấu
Nỗi ngỡ ngàng đánh mất cả tuổi tên

Cơn mưa chiều xin hãy giúp lãng quên
Bao ký ức nhọc nhằn ngày tháng cũ
Đóa bằng lăng dưới mưa tàn cánh rũ
Lá trải đầy trên lối cỏ hoang sơ

Ta một mình với đầy nỗi trầm tư
Chia tay nhé những muộn phiền đau đáu
Gởi cơn mưa lời tạ từ tháng sáu
Tình khúc buồn tím thẫm cả hồn thơ
(Đỗ Mỹ Loan)

14, Chia Tay Mùa Hạ

Ngày còn dài và nắng vẫn hồng tươi
Chạnh lòng hanh hao vẫn là kỷ niệm
Năm tháng đi qua ta miệt mài tìm kiếm
Tình yêu nào diệu vợi giữa hư không

Sẽ không còn những giây phút ngóng trông
Những dòng tin chúc ngày hồng mỗi sớm
Cuối hạ rồi thu cũng vừa mới chớm
Heo may về em giữ ấm bờ vai

Chúng mình giờ khoảng cách đã chia hai
Chậng tại ai… ai là người có lỗi
Vì duyên tình chúng mình chưa thể tới
Mong sao em hạnh phúc mới đong đầy

Ngày còn dài lấp lánh những hàng cây
Từng tia nắng mang theo màu kỷ niệm
Anh xin quay về một lần tìm kiếm
Mối tình đầu năm tháng đó em qua
(Quách Tĩnh – Xuân Trường)

15, Chia Tay Chiều

Ừ thôi mình chia tay
Chiều chia đôi góc phố
Trời chia hạt mưa bay
Ta chia tình dang dở

Rồi một, hai năm sau
Chắc gì em còn nhớ
Chắc gì ta đau khổ
Khi ngang về lối xưa

Rồi phai như hạt mưa
Trên má em dạo nọ
Sẽ tan như cơn gió
Áo em bay một chiều

Mình chia tay mùa yêu
Vẫn nghe xanh màu cỏ
Thương nỗi buồn nho nhỏ
Nhẹ tan vào mong manh

Lá ngày mai vẫn xanh
Mặt trời mai vẫn đỏ
Đường về chia hai ngõ
Có điều gì vướng chân?
(Thục Linh)

16, Chia Tay Mùa Thu

Bảng lảng chiều thu vạt nắng gầy
Vội vàng người nói tiếng chia tay
Không dưng nước mắt tuôn nhòe nhoẹt
Cúi mặt nghẹn ngào lẫn đắng cay

Bóng ngã hoàng hôn phủ mịt mờ
Tháng ngày kỷ niệm đẹp như mơ
Đường đời chung bước ươm hoa mộng
Khúc hát say nồng rộn tiếng thơ

Bão táp bỗng nhiên đổ xuống đời
Cành hồng tan tác lá nghiêng rơi
Vườn xưa hoang phế niềm cô quạnh
Buốt giá con tim khóc ngậm ngùi

Ga vắng buồn hiu tiễn biệt người
Chỉ còn giây phút cuối mà thôi
Mai ngày trên nẻo đường thiên lý
Gặp gỡ nhau xin nửa nụ cười
(Đỗ Mỹ Loan)

17, Chia Tay

Chia tay nhau mùa đông
Bên ấy anh buồn không?
Mùa về theo cánh én
Buồn em đổ thành sông

Chia tay nhau tóc mai
Vẫn còn hương tóc ai
Chập chùng theo cơn gió
Bão tố giữa đêm dài

Chia tay nhau vì đâu?
Tình kia đã chìm sâu
Thuyền buông neo lạc bến
Mơ lạc mộng bên cầu

Chia tay anh rồi sao?
Em nhìn lên trời cao
Tìm trăng sao ngày cũ
Chỉ đen tối một màu
(Tóc Mai)

18, Chia Tay

Nàng ghé mặt, khẽ khàng môi hôn vội
Trên mặt chàng da thịt – chợt buồn câm
Ân ái cũ thu mình vào sợi tóc
Vướng vai chàng – như thể nghĩa trăm năm

Nàng ghé mặt, thì thầm – lời từ tạ
Bên tai chàng, tiếng nhẹ bổng như mây
Ngôn từ co cuộn trong hơi thở
Nợ ba sinh trả sao hết – một ngày

Chàng ghé mặt, nhìn vào gương – ký ức
Nhận ra Nàng một thuở – là trăng
Dăm vết thẹo của đôi lần lầm lỡ
Đủ sâm soi – đến sùng sượng đá vàng

Lời từ tạ u minh như ẩn ngữ
Chàng nửa đời chưa hiểu nghĩa phôi phai

Nàng trở gót, khẽ khàng đi – như đến
Một đời – Chàng – sợi tóc vướng trên vai
(Cv)

19, Chia Tay

Trong giấc mơ em thầm gọi tên anh
Dù hai đứa hai phương trời xa lắm
Mấy ngày giận nhau thời gian đằng đẵng
Tóc rũ buồn, không ai vuốt cho vơi

Rừng phong vàng, lá xao xác lá rơi
Thiếu vắng anh, gom thu về trải đệm
Đã xa rồi, những buổi chiều âu yếm
Mộng một ngày, ta sánh bước bên nhau

Tình yêu hai ta, giờ đã phai màu
Vết thương lòng anh không nguôi rỉ máu
Em cố vá nhưng trời cao có thấu
Đành ngậm cười… buông hai tiếng chia tay

Em chờ anh, biết bao tháng bao ngày
Thời gian rữa ủ con đường mục nát
Nụ hôn cuối, ta trao nhau đã nhạt
Níu kéo làm gì, tan nát tim em

Trong giấc mơ hằng đêm
Sẽ không còn anh nữa
Con tim em khép cửa
Ru tình ta ngủ yên.
(Trần Lan Chi)

20, Chia Tay Mùa Hoa Phượng

Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn
Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay .
Có một tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành, ngoảnh lại buồn hơn
Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
Giơ truy baì, phút ra chơi cả những lần đi học muộn
Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu .
Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu dâu
Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
Tím miên man, tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở
Của mùa thi mỗi lúc một gần
Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào .
Chia tay nhé, mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu
(Trịnh Trung Hiếu)

Phút chia tay nào ai nói được thành lời, bút nghiên nào viết cho được nỗi buồn khi phải cách xa người mà mình hoài yêu thương nhất? Có chăng, nó có thể ghi được vào những lời thơ mà thôi! Chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here