Áo tím

Tà áo tím từ xưa đã đi vào những hồn thơ với hình ảnh một người con gái đẹp, thủy chung và hiền dịu, nhưng đôi lúc cũng là những tơ tình vương vấn của các chàng trai, những nỗi nhớ nhung không gọi thành tên của kẻ si tình nào đó. Tím hoa sim, tím Huế, tím hoàng hôn, mỗi màu tím lại mang đến cho mỗi người một tâm trạng khác nhau, một cảm xúc khác nhau.

Hôm nay, Blog Chùm Thơ sẽ gửi đến các bạn những bài thơ tình hay viết về tà áo tím của người con gái rất hay và lãng mạn:

Áo tím

1, Tìm Huế

(Huỳnh Minh Nhật)

Anh tìm Huế nơi nắng chiều lịm tắt
Nắng chiều tà hiu hắt cố đô xưa
Dòng Hương xanh màu mắt em kỷ niệm
Anh tìm Huế của những buổi chiều mưa

Tà áo tím, trót thương tà áo tím
Nón ai nghiêng hờ hững đứng giữa dòng
Mắt lệ buồn rơi mấy nhịp cầu cong
Hơn đôi lần cố đô sầu môi mắt

Anh về Huế tìm dáng em không thấy
Thẫn thờ tìm, thờ thẫn, thuở em xinh
Ai quên ai đất Thần Kinh rêu phủ
Khói thuốc anh hư ảo tựa dáng hình

Ơi áo tím, ơi nón nghiêng chiều nắng
Hỡi đông phong, hỡi héo hắt thu sầu
Này Tràng Tiền, này tiếng chuông Thiên Mụ
Em gái cố đô đã lạc về đâu?

Em là Huế hay Huế anh trong ấy
Hương Giang trôi hay làn tóc em anh
Thôi tiễn biệt rồi ngóng chờ trong Huế
Anh vẫn tìm em của những ngày xanh…

2, Áo Tím

(Tuyền Linh)

Áo tím em mang tự thuở nào?
Kinh kỳ ngập nắng rộn xôn xao
Áo em lả lướt trong gió thoảng
Hứng lại giùm ta chút máu trào

Ta đến nơi đây nén dặm đường
Mập mờ áo tím lướt trong sương
Mắt em xanh quá là xanh quá!
Ta biết rồi ta sẽ đoạn trường

Dáng liễu đong đưa tắm ánh hồng
Mây buông lõa xõa cợt thu phong
Trân Châu chừng tưởng là sương nhạt
Em nỡ không mang chiếc áo hồng!

Lê gót tìm hoa thỏa ước mong
Những tưởng em mang chiếc áo hồng
Ngờ đâu em đắp lên màu tím
Tím cả lòng ta mấy độ trông

Mây xám chiều nay đổ xuống rồi
Rớm sầu nguyệt lệ ánh sao rơi
Đường về lối nhỏ hoa tim tím
Cánh bướm bay qua tủi phận đời
(Tuyền Linh)

3, Hoa Trắng Thôi Cài Lên Áo Tím

(Kiên Giang)

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh

Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường

Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo
Khi nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm kín khối sầu!
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Giữ làm chi kỷ vật ban đầu!

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, cành hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Giặc chiếm lầu chuông xây ổ súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh đem gạch nát, xây tường lũy
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù

Nhưng rồi người bạn đồng song ấy
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ban chiều, hồi vĩnh biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nắp áo quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò, mờ thắm tươi

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa.

4, Nỗi Lòng Áo Tím

(Đỗ Mỹ Loan)

Vẫn chiếc áo bà ba màu tím
Lúm đồng tiền nhẹ điểm nét duyên
Mà sao trĩu nặng ưu phiền
Cúi đầu giấu giọt lệ viền bờ mi

Từ dạo ấy người đi biền biệt
Lặng lẽ cùng bão tuyết sẻ chia
Tủi thân nước mắt đầm đìa
Đêm dài vô tận canh khuya lạnh lùng

Lời thệ ước tao phùng hạ trắng
Giờ vẫn còn văng vẳng bên tai
Đợi chờ chờ đợi tháng ngày
Đông qua xuân lại bóng ai mịt mù

Nghe nức nở lời ru tượng đá
Khóc thiên thu tình đã xa bay
Trập trùng cách núi ngăn mây
Nghẹn ngào thơ vận u hoài nặng mang

Lần tay tính ngổn ngang trong dạ
Mùa sầu riêng cũng đã đến rồi
Nhìn măng cụt nhớ xa xôi
Tội cho áo tím bồi hồi ngóng trông…
(Đỗ Mỹ Loan)

5, Nón Bài Thơ Trong Tà Áo Tím

(Lưu Vĩnh Hạ)

O mần chi đứng bên bờ sông vắng
Tóc O dài tha thướt trong gió bay
Có phải là O đang đứng chờ ai
Đôi mắt O sao mà tha thiết quá

Nước sông Hương hôm nay buồn chi lạ
Cứ lững lờ mà không chịu trôi mau
Dáng nghiêng nghiêng O qua mấy nhịp cầu
Gió tóc rối làm lòng anh thêm rối

O dễ thương với nụ cười Gia Hội
Tóc Trường Tiền làm trai Huế ngẩn ngơ
Chiếc áo dài cùng với nón bài thơ
Để xao xuyến hồn sông Hương núi Ngự

O về chưa bóng hoàng hôn sắp ngủ
Tím khung trời lất phất hạt mưa bay
Đâu thôn xưa hoa bắp còn đong đầy
Trăng Vỹ Dạ khác chi mà đẹp rứa

Đôi mắt O con sông buồn mấy thuở
Tương tư nào trên chiếc nón bài thơ
Huế là O… O là Huế bao giờ
Thương chi lạ chao ôi màu áo Tím

6, Giọt Tím

Tác giả: Hoài Điệp Hạ Phương

Chiều nay áo tím em ra phố
Lặng thầm đếm bước giữa ngày trôi
Mộng mơ có mảnh hồn đi lạc
Tương tư theo gọi mãi Tình ơi !

“Anh thương áo tím, thương cô bé!”
Giờ ở đâu rồi, hỡi người xưa ?
Khi định mệnh buồn đưa lối rẻ
Túi áo anh còn giữ giọt mưa ?

Giọt mưa từ mắt buồn áo tím
Rớt xuống cho người hứa thủy chung
Say ánh trăng xa đành lỗi hẹn
Cho lòng em nhuộm tím nhớ nhung

Ôm giọt tím sót nơi túi trái
Anh buồn không, cung lỡ dây chùng ?

7, Áo Tím Chiều Buông

Tác giả: Phạm Ngọc Vĩnh

Áo ai tím sắc chiều buông
Để cho bên vạt gió vờn tung bay
Chập chờn vương bóng sợi mây
Vắt qua chiều vắng, tím dày hoàng hôn

Khung trời êm dịu mê hồn
Xe lao uốn lượn, người vờn tay ga
Bóng vừa thoáng bóng đã xa
Gửi hương để lại phôi pha nỗi niềm.

Chỉ còn tím lịm hoàng hôn
Chỉ còn lặng lẽ chiều cồn gió lay
Xe qua đường cuốn bụi bay
Người qua gửi lại nồng say sắc chiều

8, Huế Xưa

Tác giả: Phuongtim

Áo em tím cả khung trời hạ
Tím cả Nội Thành tím phố xưa
Áo ta trắng bụi thời chinh chiến
Trắng nửa cuộc đời phơi nắng mưa .

Ta vai súng trận chiều qua phố
Tình cờ gặp lúc buổi tan trường
Một màu áo tím trong chiều nhẹ
Dưới làn tóc xoã nón nghiêng che .

Ta bước chung em một lối đường
Bất chợt thấy lòng như vấn vương
Muốn đến làm quen người xứ lạ
Nhưng chút ngại ngùng chợt thoáng qua .

Lặng bước theo em qua mấy phố
Bao lần muốn ngỏ một đôi lời
Nghĩ lại thân ta thời chiến loạn
Vì thế thôi đành câm nín thôi .

Áo em gió lộng chiều trên bến
Thừa Phủ đò đưa một thuở nào
Nắng đổ chiều nghiêng in dáng nhỏ
Trên dòng sông rộng sóng lao xao .

Em sang bên ấy ta còn đứng
Trông dáng em xa khuất lối mờ
Mà màu áo tím còn quanh quẩn
Trong cõi hồn ta như giấc mơ .

Lâu rồi đã hết thời chinh chiến
Ta nhớ Huế xưa đã một thời
Áo tím ngày nao còn vướng đọng
Một lần ta đến Huế xưa ơi ….

9, Áo Tím Buồn Vương

(Đóa Hoa Hồng)

Tím cả hồn hoang tím tình thơ
Hờn anh rồi đấy bắt em chờ
Hoàng hôn chợt tắt chìm trong mắt
Áo tím vương buồn dạ thẫn thờ

Rừng hoa sim tím buổi chiều xưa
Hai đứa bên nhau nói sao vừa
Hoa cài trên tóc cho anh ngắm
Dáng ngọc dịu dàng nắng lưa thưa

Ai bảo cùng em tình đẹp xinh
“Như màu sim tím thật chung tình
Yêu em… yêu suốt đời, suốt kiếp
Sánh bước chung đôi, bóng với hình”

Đã một ngày trôi chẳng thấy anh
Ai đưa em dạo phố hôm nay
Nhạt phai màu áo buồn hiu hắt
Chiều xuống mắt sầu giọt long lanh …

10, Áo Tím Đi Qua

Tác giả: Trinhcamle

Những cánh phượng cuối cùng vừa rụng sớm nay
Hạ cúi đầu, gió heo may lướt khẽ
Lác đác chần chừ vài chiếc lá còn bay
Lững lơ…nhè nhẹ

Mùa thu kịp về đúng hẹn
Mang men đời làm thức dậy những vần thơ
Giữa không gian trầm lắng
Đâm chồi vươn nhánh mộng mơ

Cô gái vừa đi qua mang theo tà áo tím
Nghịch chi hồn tôi xao động buổi giao mùa
Cảm xúc đâu đây còn mãi mê tìm kiếm
Chợt ùa về lang bạt giữa đồi mua

Viết tặng em một bài thơ có hiu hiu gió thổi
Nhuộm ánh vàng những hạt nắng vừa rơi
Thôi em đừng giận dỗi
Kẻo không lại tím cả mây trời

Nếu em không bằng lòng thật sự
Xin gởi bài thơ cho mây mang đi thật xa
Nhớ đừng trầm ngâm tư lự
Khi từng câu còn vương sắc hoa cà

11, Áo Tím Ngày Xưa

Tác giả: Đào Tiến Luyện

Nhớ cùng em dự hội làng Lim,
Kiều diễm ai ai cũng phải nhìn,
Lộng lẫy, tươi cười trong áo tím,
Người em hay chính đóa hoa sim.

Cờ phướn tung bay rợp ngả đường,
Đền chùa tấp nập khách hành hương.
Nơi nơi văng vẳng hò quan họ
Chất chứa tâm tình của luyến thương.

Kiệu hoa mở lối rước cầu kiều,
Nam nữ nhịp nhàng nhẹ bước theo
Điệu nhạc bát âm xen pháo nổ
Vẳng lại, đình xa tiếng trống chèo.

Cảnh chùa nhộn nhịp tự tinh mơ,
Thập điện lung linh khói tỏa mờ.
Thành khẩn thắp hương em khấn nguyện:
– Xin cho trọn kiếp đẹp trông chờ.

Mừng vui, nhí nhảnh bước chim non,
Cô bé ngây thơ mắt thoáng buồn:
– Em bắt đền anh mê nói chuyện,
Làm sao về kịp trước hoàng hôn ?

Anh tiễn tận nhà xin lỗi mẹ
Để người cả buổi phải chờ trông.
– Quá vui, thưa bác, nên về trễ.
– Bác biết mà con, đường chắc đông.

Tin tưởng là em bị mắng rồi
Làm anh ân hận mãi không thôi.
– Này anh, đừng có làm cao nhé,
Mẹ bảo sao con khéo chọn người.

Ngày tháng anh vui với sách đèn,
Mơ ngày nào đó nói yêu em.
Bao giờ hạnh phúc trong tầm với,
Anh chắc đời mình sẽ ấm êm.

Nhớ tới người em với nụ cười
Mỗi lần hoa tím nhuộm nơi nơi,
Yêu thương anh gọi thầm trong gió :
– Áo tím ngày xưa, áo tím ơi !

12, Áo Tím Về Đâu

Tác giả: Viễn Phương

Về đâu áo tím của ngày xưa?
Từng ấy đau thương đã thấy vừa
Nàng đến rồi đi không hẹn hứa
Mong gì sớm đợi với chờ trưa

Ngậm ngùi cơn gió thoảng miên man
Chiều xuống rưng rưng vạt nắng vàng
Bóng dáng năm xưa hoài lãng đãng
Đơn sầu lữ khách bước thênh thang

Lâu rồi hun hút dấu chân chim
Trăn trở bao thu giấc mộng tìm
Giăng mắc hoàng hôn mây chợt tím
Giọt tình lắng đọng khẽ rơi êm

Chiều hôm gợi nhớ bóng hình xa
Từng nét thơ yêu vẫn đậm đà
Cho dẫu mưa cao dù nắng hạ
Muôn đời áo tím thắm tình ta

13, Áo Tím Sân Trường

(Như Phương)

Áo tím ai bay trước cổng trường
Bên hàng phượng thắm một màu thương
Nghiêng vành nón lá duyên e ấp
Suối tóc mây huyền sợi nhớ vương

Áo ai tím cả một chiều hoang
Cho mắt người dâng nỗi ngỡ ngàng
Để chuyện tình đầu nghe héo hắt
Nắng vàng theo gió bước lang thang

Áo tím ngày xưa đi lấy chồng
Chạnh buồn hiu hắt gió sang đông
Còn đâu ngày ấy giờ xa quá
Môt mảnh tình riêng, một tấm lòng

Viết vội bài thơ vần chữ mộng
Trong hồn khắc khỏai nỗi chờ mong
Ai đi nắng úa, hoa buồn rũ
Màu tím xa dần trong nhớ nhung

14, Màu Áo Tím

Tác giả: Ngô Hoàng Anh

Xinh xinh chiếc nón bài thơ
Mẹ đan mẹ kết em thêu giấc nồng
Chiều len nhẹ bước tơ hồng
Em khoe sắc tím thương thương cùng chàng.

Đường về dịu ánh hanh vàng
Sông Hương gió lộng quện vang câu hò
Sào nghiêng in bóng dáng đò
Đợi mang tình đến bến bờ yêu thương.

Sóng lan buông tõa vấn vương
Bên kia Thiên Mụ dõi trông một dòng
Tờ mờ chập choạng ánh hoàng
Chuông chiều ngân đỗ luyến lưu bóng hình.

Sông sâu mang đậm ân tình
Bên cầu dệt mộng đắm mình say trăng
Trao nhau môi mắt mơ màng
Đêm lang tõa sáng ấm tràn tinh ta.

Xuân qua hạ đến đan mùa
Hè về ngát tiếng ve sầu nỉ non
Nắng đưa áo tím theo dòng
Mười hai cung nhịp nối đong cõi lòng.

Sông Hương thã bến lập lờ
Chiều buông nắng tắt trơ vơ bến bờ
Còn đâu ghế đá hẹn hò
Đêm buồn lẽ bạn chia đôi đường đời.

Cầu treo lờ lững chân trời
Còn đâu chiếc nón bài thơ năm nào
Thay màu tim tím má đào
Cô dâu lặng bước lao xao bến lòng

Rộn vang pháo cưới xác hồng
Nàng vui duyên mới bẽ bàng tình tôi
Quên lời hẹn ước trao môi
Tím buồn nhuộm sắc xa trôi cuối trời

15, Áo Tím Ngàn Thơ…

(Nguyên Thạch)

Áo tím viền tơ, áo tím mơ
Mặc chi áo tím, áo ngàn thơ
Để tên lãng tử thêm vương vấn
Miên man ảo vọng… hút thu chờ
Đồi thu cô lẻ đứng đợi ai?
Sương thu giá buốt thấm hình hài
Tương tư dệt nốt vần thơ nhớ…
Áo tím đâu về, biết chăng ai?

16, Nàng Áo Tím

Tác giả: Viễn Phương

Chiều hôm rảo bước đường xa
Gặp nàng áo tím trước nhà khoe duyên
Chợt như quên hết ưu phiền
Nghe lòng thôi thúc bao niềm ước mơ

Hồn đơn đôi phút lặng lờ
Về trong cõi mộng ngẩn ngơ bóng mình
Nắng vàng vương víu lung linh
Ngân vang âm điệu ru tình an nhiên

Hỡi cô!-Má lúm đồng tiền
Tựa cành Hoa Xứ khoe duyên với đời
Mắt xanh thăm thẳm mây trời
Mượt mà tha thướt buông lơi tóc thề

Dịu dàng cơn gió vân vê
Hương chiều man mát si mê kiếp người
Ô hay!-Đêm đã xuống rồi
Thôi đành giã biệt khung trời đắm say

Hôm nay gặp gỡ chốn nầy
Mai sau biết có sum vầy nắng mưa
Cầu mong mưa đủ nắng vừa
Đất trời tươi thắm xin đưa em về,
………………………………Được không?

17, Huế – Tà Áo Tím

(Uyên Ương)

Em gái Huế thướt tha tà áo tím
Dáng nhẹ nhàng loang cả bóng đường xưa
Nón nghiêng nghiêng che dáng nhỏ về trưa
Làn tóc xoã bồng bềnh theo cơn gió

Thơ ngây quá hồn nhiên cùng cây cỏ
Miệng nói cười cứ líu líu lo lo…
Như bướm lượn, tung tăng tràn ngập lối
Màu hoa xinh e thẹn bước đợi chờ…

Mùa thu Huế, thoáng buồn vương màu nhớ…
Nắng thu tình toả ấm nét kiêu sa
Mắt tươi vui dễ thương nhẹ liếc qua…
Nàng kinh đô đẹp muôn vàn ý nghĩa

Tha thướt quá! Nàng che nghiêng nón ngả
Chiều chậm dần buông màu tím qua đây
Áo tím bay vương vấn mãi lòng ai
Em gái Huế – Mùa thu – Ngàn nỗi nhớ…

18, Áo Tím

Tác giả: Quang Nguyễn

Nhớ đôi mắt mùa thu
Thơ ngây tà áo tím
Nhặt lá hồn xao xuyến
Nhớ ngày ấy yêu nhau

Nếu anh là họa sĩ
Tô thắm màu sắc lá
Cho mùa thu mộng mị
Hồi tưởng dư âm hạ

Nếu anh là nhạc sĩ
Mang tiếng đàn hòa âm
Cho mùa thu thủ thỉ
Tỏ tình gió nghìn năm

Ôi đôi mắt ngày ấy
Đưa anh vào cõi yêu
Hẻm mộng vương tình ái
Êm dịu gió hiu hiu

Tà áo tím hoài mơ
Hiện lên những vần thơ
Rớt xuống trang giấy mộng
Thu mở cửa đón chờ

Còn đây chút thơ ngây
Còn đây đôi mắt nai
Ta về lối thu cũ
Tìm áo tím mộng say.

19, Một Thời Áo Tím

(TTBN)

Áo tím một thời áo tím xưa
Tôi yêu màu tím nói sao vừa
Yêu cả những chiều tan lớp học
Áo tím một mình đi dưới mưa

Những chiếc áo dài tím nên thơ
Tím để cho tôi phải đợi chờ
Ôi màu áo tím ngày xưa ấy
Tôi đã bao lần tôi ước mơ

Áo tím ngày xưa rất dịu hiền
Tuổi vừa mười sáu biết làm duyên
Má hồng chưa điểm màu son phấn
Mà đã bao người phải đứng tim

Áo tím ngày xưa ước những gì
Chắc là không phải một mùa thi
Cũng không là nắng vàng trên tóc
Mà ước mưa rơi chẳng hạn kỳ

Áo tím ngày xưa ước mộng nhiều
Tim hồng không ngỏ, chẳng đường yêu
Mà sao cứ mỗi lần mưa đổ
Lại thả hồn trôi với những chiều

Ðồng Khánh một hôm bỗng rộn ràng
Sân trường vui nhộn tiếng cười vang
Tôi tìm áo tím nhưng không thấy
Hỏi thì biết được đã sang ngang

Áo tím giờ đây đã có chồng
Xa rời thầy bạn bước sang sông
Vu quy ngày lễ thay màu áo
Bỏ lại áo dài tím mênh mông…

20, Áo Tím

Tác giả: Vũ Duy Hiển

Áo ai tím cả trời thương nhớ
Tím cả lòng ai những đắm say
Ai về nằm mộng mình thành gió
Nâng nhẹ đôi tà áo ai bay

Ai xin ai bước đi chầm chậm
Để hương hoa tím thoảng ngây ngây
Cho trời rung cảm giăng mây tím
Cho nắng tương tư vàng nắng say

Ai đã về xa sau con phố
Sao hương hoa Tử vẫn đâu đây
Chắc ai đã thả bùa trong gió
Cho ai ngớ ngẩn bốn mùa say

21, Áo Tím

Tác giả: Ngọc Thạch

Áo tím vườn hoang đợi ánh tà
Ru tình mắt biếc viễn trông hoa
Môi hồng ai hé tươi màu nụ
Thả bóng hồ trong, đâu Huế xa.

Chợt thẹn nàng Mai rủ cánh vàng
Cá buồn không nổi, nhạn không sang
Chiều mây vuốt nhẹ qua mái tóc
Gió bay áo tím, gió nhẹ nhàng.

22, Áo Tím Bạc Màu

Tác giả: Nguyễn Thành Minh

Mây tím biệt ly dáng yêu xa dần,
Hiu hắt trời thu người xa muôn trùng,
Hương hoa sắc lạ đường đời,
Chắc gì người sẽ quay về bến xưa.

Sông Hương lững lờ ai trông ai chờ,
Thông reo núi Ngự, than sầu trời mây,
Tràng Tiền cung đàn lỡ nhịp,
Để tình lỗi hẹn, áo tím bạc màu.

Em trở về, nhiều năm xa vắng,
Cảnh đời nay đã đổi thay,
Gia cảnh nghèo, anh đã tha phương,
Tình ta đó tím xa muôn trùng.

Chiều nay thấy cành phượng vĩ,
Cứ ngỡ sân trường, anh đón chờ em,
Ôi! tiếc quá, xa rồi mối tình đâu,
Trôi theo năm tháng, dòng đời phôi phai.

23, Giăng Tơ Áo Tím

Tác giả: Thiên Ân

Áo tím hổm rày cứ đeo nhau
Tơ duyên mọc rễ từ hôm nào ?
Mây chưa bén gió , trăng chưa mọc
Khe lòng tự độ biết nôn nao ?

Áo tím nhủ lòng đem nhớ thương
Ai đem nhốt bóng cuối con đường ?
Mười ngón tay yêu thon thon nhỏ
Em vẫn là em , rối rắm vương…

Áo tím thiệt thà nhả chút yêu
Anh thời gói ghém mộng liêu xiêu
Gió nhặt tơ hồng trong sóng mắt
Thoáng nghe trời đất rộng hẹp chiều

Áo tím gieo mầm , mọc lá non
Bóng dáng thơ ngây khéo ví von
Sắc đẹp nổi chìm đời giấu giếm
Kho tình bí ẩn tận đầu non

Áo tím cho ta một khối tình
Ta gánh oằn vai , nợ ba sinh
Anh dắt em về câu muôn thuở
Một ngày tỏa nắng dệt bình minh

Áo tím mặn nồng bồi thủy chung
Giông tố đi ngang gieo bão bùng
Bức tranh nhân thế ai vội vẽ?
Cuộc đời nương tựa muôn điểm dừng

24, Tình Yêu Màu Tím

Tác giả: BS.Bạch Liên

Bằng lăng tím cả góc trời
Gió lay nhẹ cánh hoa rơi xuống thềm
Còn đâu một cánh hoa mềm
Đem màu thương nhớ dệt thêm tiếng lòng
Tôi đem hoa thả trôi dòng
Rồi buồn lặng lẻ bên sông đứng nhìn

Tím ơi! Tím cả cuôc tình
Yêu màu áo tím nhỏ xinh dáng buồn
Tình sao còn mãi vấn vương
Chìm trong mắt biếc giọt sương tím sầu
Tình nào tình chẳng nhạt màu
Tình yêu màu tím đớn đau lòng này

Vì yêu mực tím thơ ngây
Vì yêu hoa tím nên đầy mộng mơ
Gom màu hoa tím làm thơ
Chép vào trang giấy rồi ngơ ngẩn buồn

Ngày xưa hoa tím sân trường
Ngày nay hoa tím khắp đường em qua
Tím buồn tím của chia xa
Tím buồn tím cả tình ta với chàng

Từng đêm thức giấc ngở ngàng
Nhớ màu áo tím hành trang cuộc tình
Áo em sắc tím lung linh
Bên chàng áo tím dáng xinh lụa là

Bây giờ áo tím hoa cà
Mình em một bóng ngắm hoa tím buồn
Tím ơi! Màu tím yêu thương
Đôi chân rảo bước trên đường đơn côi
Tím sầu tím cả tình tôi
Yêu hoài áo tím lẻ loi chiều buồn
Áo tím ơi!!!!!…… Áo tím ơi!!!!!…….

25, Áo Tím

Tác giả: Bạch-Loan

Trường Luật ta về buồn chao dao.
Nhớ nhung vàng vọt nửa hồn đau.
Vườn trăng lạc lối mây hờn gió.
Áo tím ngày xưa ở chốn nào?

Áo tím năm nào cổng Luật Khoa.
Ngẩn ngơ ta mộng suốt chiều tà.
Tay trắng bâng khuâng hồn nghe lạ
Má hồng tóc xõa dáng kiêu xa!

Một buổi tan trường ta sánh bước.
Chiều vàng thu một lối đi về.
Gió đưa lắt phắt tà áo tím,
Bẽn lẽn em cười: ‘Gió ghét ghê!’

Im lặng ta đi tựa như hồn
Lén vào tiên cảnh gió vi von.
Em đưa tay ngọc đùa mái tóc,
Mặt hoa tiên nữ phớt màu son.

Từ đó ta thành nhạn có đôi.
Thành đô rong ruổi tuổi xuân thời.
Giảng đường cạnh có tà áo tím,
Đường về đôi bóng bước song đôi.

Một đi nào biết là vĩnh viễn!
Tha phương chồng chất chuỗi đông buồn
Áo tím chập chờn trong giấc ngủ
Vòng tay ôm trọn khoảng cô đơn.

Hôm nay về lại trường Luật cũ
Cả trường lẫn phố đã thay tên.
Áo tím chập chờn bên cửa sổ.
Áo tím bây giờ . . . chẳng thấy quen!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here