Thơ Hoa Đào

Hoa đào là loài hoa không thể thiếu trong dịp năm mới của mỗi gia đình Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc. Với hình dáng đẹp, sắc hoa rực rỡ, lá xanh mơn mởn, lộc non tràn đầy, hoa đào đem đến cho gia chủ sự thịnh vượng và may mắn trong năm mới.

Ngoài ra, vẻ đẹp mong manh và thanh khiết của hoa anh đào từ bao đời nay đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca. Hôm nay, xin mời các bạn cùng thưởng thức 21 bài thơ về hoa đào được sưu tầm bởi Blog Chùm Thơ.

1, Bán Hoa Đào

Vang bóng thanh bình phố đỏ trưng
Mươi lăm thầy khoá viết khom lưng
Dăm nàng gái nõn ngon như mứt
Đi sánh hoa đào vẻ má nhung

Có một thân tang mang trắng phơ
Ngang đầu màu tóc lẫn màu tơ
Lão buồn đi bán cành hương thắm
Hoa đỏ…mừng vang, áo… bạc mờ!

Ai cũng như ai bận tiếp xuân
Mê man sắc tía ngả đầy tâm
Riêng cô, lão bán muôn hồn đỏ
Rồi lủi về đâu kiếp lệ thầm?

Có những lòng trinh bán một giờ
Vợ người cơ lỡ bán con thơ
Cùng đường, trai bán thân cao trọng
Có vạn linh hồn đã bán mua

Như lão rao hoa có vạn tình
Trĩu trời tang, nặng kiếp thương sinh
Tháng ngày âm ỉ nguồn đau chảy
Trong mắt u trầm ngọn lửa xanh!

Nghiến răng đem bán hết đời xuân
Có kẻ nên tang chẳng một lần
Chảy dưới mắt đời, khi tất cả
Máu đào tranh chảy đã muôn năm
(Thâm Tâm)

2, Hoa Anh Đào

Khắp nơi giăng cành hoa anh đào nở
Chiều thu nơi đấy đẹp như mơ
Chiếc ghế đón chào mọi người tới
Du khách mọi nơi đến vui chơi
Ngắm cánh hoa rơi đỏ rợp trời
Phong cảnh nơi đây đẹp tuyệt vời
Đã đến đây rồi không muốn rời!

Tác Giả: Oanh Bui

3, Cánh Hoa Đào

Em như cánh anh đào khoe trước ngõ
Chút gió lên là rụng xuống trên sân
Trên cành cây là sắc đẹp thiên thần
Dưới thảm cỏ một sầu đau bầm nát

Những cơn gió đem hương tình ngan ngát
Hương hoa đào ngày Hội cuối tháng Ba
Đầu tháng Tư còn bao nét đậm đà
Hoa Thịnh Đốn bừng lên tình hữu nghị

Vòng quanh mãi nhìn hoa đào, anh nghĩ
Vườn anh đào đẹp mãi sắp trăm năm
Cánh hoa đào rơi rụng biết bao lần
Bao nhiêu kẻ vẫn trầm trồ khen ngợi

Em như cánh anh đào luôn mãi mới
Hương mật đời, nhụy thắm của yêu thương
Gió trời rung, hoa dẫu nát bên đường
Hoa cũng đã một lần trăm nét đẹp
(Nguyên Đỗ)

4, Lễ Hội Hoa Anh Đào Yên Tử

Tắm ánh mai vàng với nắng xuân
Anh đào rực rỡ bước len gần
Sa kê nhấp ngụm râm ran ấm
Cuối lủi nhâm nhi sảng khoái thần

Nước Nhật văn minh nguyên bản sắc
An Nam lịch lãm tiếp ân cần
Giao lưu lễ hội tầm văn hóa
Kết chặt lân bang đẹp vạn phần!

Tác Giả: Đước

5, Hoa Đào

Đất Bắc danh lừng há kém ai
Hương thơm thanh khiết tựa như Nhài
Búp non ấp ủ bao ngày tháng
Sắc đỏ tươi cười những buổi mai
Gió rét, mưa phùn cơ cực nhỉ?
Nhụy vàng, nụ thắm mỹ miều thay!
Ngày Xuân được ngắm hoa Đào nở
Còn thú nào hơn thích thú này!
(Trần Bảo Kim Thư)

6, Mùa Đào Năm Ấy

Nhớ mùa Đào năm ấy
Em tung tăng áo hồng
Tứ thơ cứ bềnh bồng
Khu vườn đầy hoa bướm..

Anh không cần tưởng tượng
Từ ngữ vẫn tuôn trào
Sắc thắm của hoa Đào
Làm ửng hồng đôi má..

Nụ cười quen mà lạ
Ơi! Đôi mắt thu hồn!
Nhịp tim bỗng dập dồn
Hương bay theo chiều gió..

Mình xa nhau từ đó
Mỗi năm mùa hoa Đào
Nỗi nhớ lại dạt dào
Em đi không trở lại

Tác Giả: Phong Tiêu

7, Hoa Đào

Xuân về có đủ thứ hoa
Nhưng mà nổi nhất vẫn là đào kia
Trải qua những nắng cùng mưa
Nở ra đỏ rực giữa trưa nắng vàng
Ong bướm kéo đến từng đàn
Tranh nhau hút mật – đào xuân mặn nồng…
(Nguyên Hữu)

8, Hội Hoa

Anh đào xuất xứ tận trời tây
Đất cảng hôm nay triển lãm bày
Lất phất mưa bay thôi thúc giục
Muôn người thưởng lãm vạn lần say

Hân hoan tấc dạ vui như tết
Rạng rỡ môi cười ấm áp thay
Rạo rực lòng dân vui chảy hội
Tâm can thổn thức phút giây này

Tác Giả: Phạm Hương

9, Hoa Đào Nở Sớm

Hoa đào trước ngỏ em qua
Sáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùa
Đầy vườn lộc biết cây tơ
Năm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu

Bỗng dưng một đóa hoa đầu.
Nghe như đất lạ năm nào gặp em
Phải rằng xe xích thời gian
Vầng dương bên ấy mọc sang bên này ?

Nắng hoe, bướm trở mình bay
Cành non nở vội kịp ngày chào hoa.
Lòng anh tự độ em qua
Hoa bay bướm dạo cùng ta vào đời.
(Chế Lan Viên)

10, Hoa Anh Đào

Mùa xuân Phú Sỹ rộn anh đào
Quyện giữa khu rừng phủ ánh sao
Điểm trắng nhung ngời hương ngọc vẽ
Trời xanh gió lộng cảnh tiên chào

Bên dòng suối nhạc an lành khảy
Thiếu nữ tâm hồn yểu điệu trao
Mảnh đất Phù Tang vầng nhật trễ
Dìu chân mộng khách thoảng nhiên vào

Tác Giả: Vinh Nguyen Dac

11, Thương Nhớ Hoa Đào

“Sài Gòn không mưa bụi
Mùa đông hay mùa xuân
Phố dài lên áo ấm
Khói lên chiều cuối năm

Cành lan nào năm ngoái
Em gửi trước sân nhà
Lạnh rồi – hoa chớm nụ
Em có về thăm ta ?
Em có về phơi áo
Dây mướp đã hoa vàng
Em có về gội tóc
Giếng ta còn xanh trong
Em có về mở cổng
Gom lá cũ trong vườn
Kịp cùng ta đốt lửa
Hong tay vào khói sương
Em có về – tiếng guốc
( dù đã quên lâu rồi )
Khua ngoài thềm gọi nhé
Với riêng lòng ta thôi
Em hiểu lòng ta với
Còn thương nhớ hoa đào
Em hãy về áo đỏ
Như Nguyên đán hôm nào
Sài Gòn không mưa bụi
Mùa đông hay mùa xuân
Em có là chim sẻ
Tha mây về cuối năm ? ”
(Đỗ Trung Quân)

12, Hoa Đào Chờ Đợi

Xuân nhè nhẹ đậu cành lộc biếc
Mơn cành đào tha thiết đắm say
Chờ mong ấp ủ bao ngày
Sắc hồng bừng tỏa… ngất ngây hương đời

Xuân vời vợi… hỏi người còn nhớ?
Màu hoa đào muôn thuở khắc ghi
Sánh đôi trọn vẹn xuân thì…
Đừng gieo nuối tiếc… ướt mi lệ hồng

Xuân ước vọng ai còn trông ngóng
Mảnh tình xa đừng chóng phai mau
Thời gian trôi cuốn nghẹn ngào
Chốn này còn lại nỗi đau đợi chờ

Hoa đào rơi… hồng cơn mơ vỡ…
Sắc hoa cười rạng rỡ niềm tin
Bao lâu rồi…? cách ngăn tình…?
Mùa xuân mang trả… lung linh ánh hồng

Tác Giả: Su Thiên

13, Vịnh Cánh Hoa Đào

Trời để trời nuông, trời phải dạy
Dẫu rằng bé bỏng khéo kiêng khem
Trải bao mưa nắng cùng mưa móc
Vẫn một màu son với chị em
Cười trận gió đông hăng hái thổi
Thương con bướm trắng phất phơ thèm
Xin ai yêu đến đừng ham nó
Hễ mó tay vào ố nhọ nhem !
(Tản Đà)

14, Thắm Sắc Hoa Đào

Xuân năm ấy, Đào hoa khoe sắc
Hồn chìm trong ánh mắt giai nhân
Nàng thơ vóc dáng thanh tân
Vòng eo mỹ nữ vạn lần si mê

Bên gốc Đào, đề thơ lưu bút
Tà áo dài hết mực hiền ngoan
Bên hoa,người đẹp mơ màng
Trăm âu ngàn yếm, chứa chan ân tình

Xuân năm ấy, như hình với bóng
Đào đơm bông,mạch sống trào dâng
Mới hay trong ngọc trắng ngần
Đóa hoa tình ấy thanh tân đợi chờ

Sáng nay viết bài thơ tương hợp
Nụ hôn nồng vừa kịp trao nhau
Má em hồng tựa hoa Đào
Tình chàng ý thiếp thắm màu thủy chung…

 Tác Giả: Phong Tiêu

15, Xuân Xứ Hoa Đào

Dừng chân ghé lại xứ hoa đào
Xuân đã đến rồi buổi sáng nao
Thành phố mãi chìm trong mộng mị
Đồi thông say đắm giấc ngàn sao
Cam Ly ngây ngất mây se sắt
Than Thở miên man gió nghẹn ngào
Đà Lạt mơ màng sương khói phủ
Tình nồng duyên thắm hẹn hò trao
(Nguyễn Khánh Chân)

16, Mùa Hoa Anh Đào

Gió lạnh mùa đông còn như thoi thóp
Để xuân về nhuộm đẹp một khung trời
Hoa anh đào ở đó đã hàm khai
Để rực rỡ chân dung mặt trời mọc

Hồ nước bình yên đèn soi từng sọc
Sợi tơ mềm ánh sáng nhẹ lung linh
Bóng cây hanh hao bày tỏ tự tình
Của muôn thuở dưới bầu trời nhạt tím

Kiến trúc cổ đang nằm im mặc niệm
Mái cong lên rõ nét những đường ngôi
Mầu sáng xanh ngọc bích đã tài bồi
Sự tái hiện những bàn tay ngà ngọc

Gió se lạnh như dường đang gạn lọc
Cho không gian trở giấc buổi sang mùa
Tất cả êm đềm diễm tuyệt chạy đua
Vào vô tưởng cho thêm mầu phong nhụy

Dù cách ngăn với sông hồ thiên lý
Mà gót chân chẳng ngại cuộc sông hồ
Đứng nghe lòng khoảnh khắc để phân phô
Từng cái đẹp mang theo nhiều góc cạnh

Đã qua đi những ngày mưa tuyết lạnh
Dáng anh đào bẽn lẽn nhụy đài thương
Bay đi xa cho khắp cả mười phương
Một hình bóng tiêu thiều qua lịch sử

Tác Giả: Nguyễn Thị Thuần

17, Hoa Đào Năm Ngoái

Hoa đào năm ngoái còn tươi
Mắt môi thuở ấy nét cười thẳm không
Hồn hoa he hé gió đông
Tiếc xuân đợi nỗi cải ngồng tháng ba.

Mỗi người chúm chím đào hoa
Để tôi hồn vía tan ra cùng trời
Bướm ong còn cất lên lời
Mà tôi im lặng một thời đào phai.

Yêu hoa đào, ngắm hoa mai
Tôi về nam gửi hồn ngoài Thăng Long
Hoa đào xưa gió long đong
Mới hay tài sắc đừng mong xuôi chèo.

Bướm ong còn biết vượt đèo
Hoa đào xưa của ta theo một đời
Hồn hoa năm cũ lại cười
Một thời xuân bởi còn người đào hoa…
(Trần Mạnh Hảo)

18, Sự Tích Hoa Anh Đào

Tháng tư đến lòng thêm xao xuyến
Hương Anh Đào hòa quyện vào nhau
Chuyện xưa sự tích thương đau
Công danh sự nghiệp để sầu thiên thu

Tròn một tuổi xứ Phù Tang ấy
Thanh sắt kia để vậy trao ai
Tuổi tròn mười bốn chẳng sai
Tìm thầy học đạo theo ngài võ sư

Rồi cứ thế từ từ luyện tập
Võ thuật giờ chẳng chấp ai đâu
Mẹ cha, sư phụ trên đầu
Nay qua đời hết còn đâu đáp đền

Giờ còn mỗi ở bên võ sĩ
Con của thầy cũng chỉ đơn côi
Sắt kia bảo kiếm luyện tôi
Nhưng còn linh khí thiếu hơi máu người

Cô gái hỏi ở đời sự nghiệp
Phải chăng là tiện thiếp nhẹ hơn
Kiếm kia, tim ấy chẳng hờn
Nàng về chín suối chàng ôn mối sầu

Cũng từ đó đi đâu cũng vậy
Chàng đơn côi chẳng thấy bình an
Một mình vất vưởng lang thang
Về bên ngôi mộ của nàng khóc thương

Giờ chàng biết con đường danh vọng
Chẳng thể bằng ước mộng bên nhau
Kiếm kia mổ bụng quên sầu
Tuyết kia phủ kín một câu chuyện tình

Từ nơi đó đẹp xinh hoa lạ
Vươn mình lên để tỏa ngát hương
Anh Đào tên ấy thân thương
Đời sau luyến tiếc vấn vương trong lòng…!

Tác Giả: Nguyễn Thành

19, Trống Vắng

Chiều nay lất phất mưa bay
Bỗng có cơn gió heo may thổi vào
Nhớ lại ngày ấy năm nào
Tóc mây trước gió , hoa Đào đón xuân

Thôn trang vui vẻ tưng bừng
Có cô thôn nữ ngập ngừng đón xuân
Tóc dài e ấp lưng chừng
Nụ cười hứa hẹn ngày xuân còn dài

Thế mà năm tháng phôi phai
Tóc mây ngày trước đến nay nhạt màu
Chiều nay nhìn cánh hoa Đào
Cũng bay trong gió cũng chào đón xuân

Lòng người thôn nữ ngập ngừng
Không còn hứa hẹn ngày xuân còn dài
Nụ cười héo hắt tàn phai
Phai theo tháng rộng năm dài gian truân…
(Hồng Sang)

20, Ngắm Hoa Anh Đào

Đêm qua ta ngủ trên giời
Ngồi mơ nghe thấy những lời gió mưa…
Này em đã tỉnh dậy chưa?
Xem mặt trời mọc sớm vừa mới đây…

Hoa thì vẫn nở trên cây
Người vừa trên chín tầng mây trở về
Ta chỉ là gã nhà quê
Đông du giải ngố đam mê vài ngày…

Tác Giả: Đặng Vương Hưng

21,  Hoa Đào Đón Xuân

Sớm mai mở cửa nhà
Ánh nắng vàng rực rỡ…
Hoa đào chào đón xuân
Lộc non xanh e ấp

Hoa bung nở rực hồng
Ong bướm bay rộn ràng,
Tiếng chim nghe véo von
Năm tháng đã phôi phai

Hoa đào vẫn đón xuân
Rung rinh bay trong gió
Không hứa hẹn ngày xuân
Hoa đào xưa vẫn nở

 Tác Giả: Cao Nguyên Xưa

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here