Linh hồn của đá là mây
Linh hồn của đất là cây xanh rờn
Phần con người có cô đơn
Phần hoa đẹp có hương thơm không lời
Quá mù rồi đó mây ơi
Bước thêm xíu nữa là rơi hai hàng
Hai dòng lục bát chứa chan
Từ trong đất lại tuôn tràn mắt em
Gió là hồn biển thổi lên
Mênh mông là nước bỏ quên chân trời
Một trăm năm một ngàn đời
Hai câu tuyệt vọng tuyệt vời bên nhau
Nụ cười nước mắt vui đau
Hai hàng lục bát giao nhau hai hàng
Mai sau dù có lỡ làng
Lời riêng xin gởi dưới hàng mi em
Thương ai sợi nước mắt bền
Cắt chia không đứt bắt đền khăn tay
Nụ cười ai nếm thì say
Còn linh hồn đá vẫn bay ngang trời.

1980-1990

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here