Thừa lương khách đã vắng,
Trời nước mênh mông
Duy còn bốn mắt nhìn nhau: lặng
Trên cát vô tình vạch chữ “Vân”
Tay vạch xong, sóng xoá dần.
Mỉm cười, vân khẽ nói:
“Người yêu Vân hỡi!
Sao người lại quá điên?
Thân này cũng diệt, nữa là tên?”

Tưởng được nghìn thu nhờ bãi cát,
Tan tác nào hay vì sóng bạc
Cuộc tình trăm năm đừng có đa mang:
Tình nhân chung kiếp dã tràng.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here